Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Tháng 06 : 260
Năm 2021 : 1.491
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

MÙA HOA SỮA-THỜI GIAN CỦA CÔ

MÙA HOA SỮA, THỜI GIAN CỦA CÔ

Cứ đến tháng 11 hằng năm, vào sắc hoàng hôn trong buổi chiều lặng, tôi lại nghe thấy mùi hương hoa sữa ngào ngạt tan trong lời nói ấm áp và đầy sự nhiệt tình của một người giáo viên, có lẽ cô là người tôi yêu quý và kính trong  nhất.

Người mang lại sức sống và thứ tình cảm bí ẩn đó là cô Thu. Tôi đang đặt ngòi bút viết về  một con người người tuyệt vời trong tôi bằng tất cả tình yêu thương và sự kính mến mà tôi dành cho cô. Thường, trong một bài văn, những học sinh họ chỉ viết lấy viết để, viết cho có, viết để có điểm mà chẳng hề đặt tâm tư và tình cảm của mình. Cô Thu là một con người chân thực và giàu tình cảm. Cũng vì thế mà tôi không muôn gán cho cô bất kỳ biệt danh hay hoàn cảnh đặt biệt nào để biến cô thành một hình ảnh khác trong văn chương của tôi. Có lẽ chính cảm hứng từ cô mà tôi muốn bộc trực và thật hơn. Đó là toàn bộ lý do mà tại sao, tôi lại để cô lên trang viết của mình một cách sống động như vậy.

Ấn tượng của tôi về cô không thay đổi từ khi tôi gặp cô. Cũng vào mùa hoa sữa, mùi hoa thoang thoảng rồi đến ngây ngất lòng người ấy đã là trang sách mở đầu cho cuốn hoài niệm giữa tôi và cô. Tôi gặp cô trước sân trường đầy nắng và gió của ngày học đầu tiên khi tôi đặt chân vào cấp 2. Đứng trong ánh nhìn của tôi, cô thật rạng rỡ và tươi vui với một nụ cười thoải mái và sáng ngời. Cô cao thật cao mà ngày ấy cô đối với tôi là một người không quên biết. Và tất nhiên cô là cô giáo của bộ môn giáo dục thể chất của chúng tôi rồi. Dáng cô cao ráo đầy năng lượng, ánh hào quang ấy từ cô tỏa ra cuốn hút tôi như một thỏi nam châm mạnh. Cô nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến và đầy hi vọng về một lớp mầm non mới sẽ theo bước cô phát triển. Điều mà ô khiến tôi ấn tượng nhất đó là cách nói chuyện và sự vi tính hiểu học sinh của cô. Không phải vì cô vui mà chúng tôi mếm, lợi dụng chuyện ấy để phá lớp, cô cũng rất nghiêm khắc, nghiêm theo một cách khác với cái ép buộc của những thấy cô bộ môn khác. Cô hiểu tâm lý học sinh, không phải chiều theo lý tính hay cảm tính của một cá nhân nào mà cô mất sự công bằng. Ngay bản thân tôi cũng là một con người thích sự công bằng ứng xử nhưng đôi khi tôi phát tức, phát ghen lên vì mấy đứa bạn dành nói chuyện với cô hết. Và cũng nhờ cô mà dạo gần đây mặt tôi bớt nhăn và bớt đỏ đi nhiều. Cô đã khiến cho lòng tôi trào dâng lên một sự ngưỡng mộ về tài năng và khả năng tập trung cao độ, và tính toán mọi chuyện ổn thỏa của cô. Một tay cô có thể làm nhiều việc, không phải do tôi muốn tâng bốc hay đánh bóng hình ảnh của cô mà nói như vậy. Cô thực sự là người có tài khiến tôi chẳng lựa nổi câu văn nào mà viết về đẳng cấp của cô. Cô hay cười, nụ cười của năng lượng nhiệt huyết của một người giáo viên. Cô không trẻ nhưng rất đẹp, đẹp rạng ngời trong sự vui vẻ và sảng khoái sau mỗi giờ dạy của cô. Cô từng hỏi tôi:” Liệu sau này khi em không còn học cô nữa, chắc cũng chẳng nhớ cô mà chào đâu nhỉ” Tôi nghe mà không diễn tả được cảm xúc của mình. Tôi chưa bao giờ tưởng đến việc tôi xa cô. Nhưng nếu có thật, mà chắc chắn sẽ có, tôi lúc ấy sẽ chào cô, chào cô với một lời chào đầy sự biết ơn và tự tin nói rằng: “em tự hào vì có cô, có những ấn tượng ngày cô bên cạnh!” Đây là tất cả những ấn tượng mà tôi cảm nhận về cô yêu dấu.

Cô là cô giáo của tôi cô là người đã thay đổi phần lớn trong những suy nghĩ non dại và cuộc sống chật hẹp của tôi. Tôi vốn là đứa trẻ rất ích kỷ và có phần tự kiêu, tự mãn. Hầu hết tất cả những gì mà người khác mong muốn đạt được tôi đều lấy nó là nhỏ bé so với mình. Tôi từng nghĩ, môn thể dục chẳng có gì cần thiết. và trong  suốt những năm học vừa qua của tôi gần như tiết thể dục nào tôi cũng lấy lý do để trốn học trong lớp. Nhưng kể từ khi gặp cô tôi cảm thấy không và tôi đã nhận thức được ý nghĩ ấy hoàn toàn sai trái. Riêng về giải thích tại sao thì tôi cũng không muốn biện trình cho dài cả, tôi chỉ biết rằng trong tâm thức tôi bây giờ môn học nào cũng quan trọng như nhau và đều có ưu điểm vượt trội để hỗ trợ cho nhau. Cuộc đời tôi dần chuyển mình từ một cô bé ích kỷ sang một người hòa đồng và năng động hơn nhờ cô. Có một lần tôi đạt được thành tích cao, khoe lấy khoe để nhưng cô không một lời nào tâng bốc tôi. Dám bạn tôi hùa theo mà khen mà mừng tôi lấy làm tự kiêu. Cô thì không thế, Tôi từng nói cô rất vui nhưng cũng rất nghiêm khắc. Cô nghiêm chính là cô trực tiếp phê bình, trước thành tích của tôi, Cô chỉ ra sự kiêu căng của tôi, và đôn đốc nhắc nhở tôi khiêm tốn. Tôi cũng chỉ ích kỷ mà giữ cho mình. Nhưng tôi biết sau lời phê bình ấy, tôi phải thay đổi, không chỉ vì cô mà cũng là vì các bạn, vì mọi người xung quanh và cả vì bản thân tôi nữa. Một câu nói của cô thôi cũng đã thay đổi phần lớn suy nghĩ và cuộc đời tôi.

Cô thu là người thầy mà tôi yêu quý nhất, trong thước phim quay chậm của hồi ức giữa tôi và cô, có một đoạn ký ức đẹp đẽ trong cuộc đời học sinh của tôi: Mùa hoa sữa, cái mùa mà sống đậy trong tôi kỷ niệm đẹp đẽ về người truyền đạt tri thức ấy. 20/11 là quãng thời gian đẹp đẽ đối với các thầy cô trường tôi, năm nào cũng tổ chức nhiều hoạt động cho học sinh thi đua và tham gia. Tôi được cử đi thi cầu lông cho lớp. Sát nút thời gian thi đấu, tôi phải ở lại chiều tối để tập, Mặt trời đã dần đi xuống sau mái trường, chỉ để lại vương vấn những giọt nắng cuối cùng nơi thế gian. Mùi hoa sữa ngát hương, ngọt ngào, ngửi mà thấy thích. Những thành viên cuối cũng trong các đội cũng dần ra về. Còn lác đác, một vài bóng người. Bạn tập của tôi cũng chào tôi mà về. Có lẽ hôm ấy, tôi hăng say quá, tâm trí như lặng đi trong như trong những bước chạy và tiếng vợt cầu. Trời như đã tối hơn. Tôi mò mẫm ra đến lán xe, vừa đi vừa lo lắng. Tôi sợ rằng nhà tôi ở xa, tôi gần như là đứa nhà xa trường nhất lớp. Tôi lo sốt sắng rằng liệu đi xe đạp về có xảy ra sự gì không? Tôi tụ trách mình vì tập quá lâu, tâm trí tôi rối tung như cục bông tơ có chỉ chằng chịt bao quanh. Tôi bất lực đạp xe đi ra ngoài cổng trường. Trong vô vàn ánh đèn xe, đèn led của đền đường, đèn phố, tôi cảm thấy trong thâm tâm tôi có một thứ bóng tối của sợ hãi đen đặc bao lấy. tôi chỉ chờ mong có mộ phép màu đến với tôi. Tôi cô đơn đạp xe ttrong bóng tối và cái lạnh giá của thời tiết cuối tháng 11. Bỗng dằng sau tôi có một luồng ánh sáng le lói từ phía xa đang tiến lại. Tôi cố giương hết cỡ đôi mắt tò mò về nơi ánh sáng ấy. và thật bất ngờ, đó là cô Thu. Thì ra cô vẫn âm thầm đi sau tôi và đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi. Ôi ! thật nhẹ nhõm biết bao! Tôi có cô như con chim có cánh vậy. Cô nở một nụ cười thật tươi, như thúc đẩy tâm trí của tôi tiến lên phía trước.  Trên đường đi cô trò chia sẻ đủ chuyện trên đời. Thật sự, tôi không có ý xem thấp cô mà đúng là tôi cảm thấy cô gần gũi như một người bạn. Cô đã xóa hết đi trong tâm trí tôi cái suy nghĩ về khoảng cách của thầy và trò. Xe chạy chậm chậm, tôi biết cô đã về đến nhà. Nhưng thật bất ngờ rằng cô lại đi nhanh thêm, cô nói sẽ đưa tôi về tận đến nhà. Trong giây phút mà cô nói lời đó, tôi cảm thấy mình như  có thêm động lực để bước tiếp. Cũng đã muộn lắm rồi mà cô lại chưa về nhà, tôi cũng không muốn làm phiền cô thêm một phút giây nào nữa. Tôi lấy đủ các lý do trên dời, áp dụng đủ các cớ để về một mình, để không ảnh hưởng đến việc gia đình của cô. Và dù tôi biết cô mệt lắm rồi, nhưng tôi không sao từ chối nổi sự giúp đỡ của cô. Cô cứ tận lực muốn giúp tôi về đến nhà. Tôi cảm động quá, vì có lẽ chưa năm học nào, chưa một thầy cô nào không ngại đường xa trời tối rét mướt như này đưa tôi về tận nhà mà trong khi bản thân cũng rất mệt mỏi và bận mải. Tôi thực sự muốn công nhận cái nghĩa thực của “ Người mẹ thứ hai” trong cô. Cô đứa tôi về nhà đã là cả sự nhiệt tình tâm huyết của nghề giáo và tình thương học sinh bao la của cô. Cô là người tuyệt vời đến không thể diễn tả.

Sau buổi tối ngày hôm ấy, một ngày đầy vất vả và những vui vẻ làm sao, tôi cảm nhận được, cảm nhận rõ rệt hình ảnh của cô trong tôi. Một cô giáo tuy không nổi bật như bao cô giáo ở vùng cao vượt khó hay nững người thầy sáng tạo giỏi giang nhưng cô luôn tuyệt vời với những câu nói và triết lý đầy ấn tượng mà dễ hình dung. Chính cô đã thay đổi tôi, cô là nguồn sáng tạo cho tương lai tuyệt vời của mồi thế hệ học sinh. Mỗi năm một mùa hoa sữa, cái mùa hoa của thầy và trò. Cô Thu, người thầy, người cô tôi yêu quý nhất, mãi in dấu trong tôi một thời để nhớ. Mùa hoa sữa là thời gian của cô, cùng với bao kỷ niệm học trò đáng nhớ.

 


Tác giả: Nguyễn Thị Phương Thảo
Nguồn:THCS Tân Hòa Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Video Clip
Văn bản mới
Tài liệu mới